Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Tác giả:

Truyện

Trạng thái:

Đang cập nhật

Lượt xem:

59251

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Đánh giá: 7.3/10 từ 4 lượt
Truyện Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma thuộc thể loại ngôn tình hay của tác giả Thiên Quang.

Trích:

“Cởi đồ ra, Nằm lên giường, đặt hai chân lên!” Bác sĩ mặc áo choàng trắng dặn dò.

Trên tấm ga giường phẫu thuật màu xanh, cô gái nhỏ nhắn nhưng xinh đẹp nhắm chặt hai mắt với vẻ bị lăng nhục. Cặp lông mi dài như cánh bướm mỏng và mềm mại, không cần bay lượn cũng rất đẹp. Đôi môi đỏ xinh tươi hơi nhếch lên, khóe miệng như đầy nỗi buồn.

Mùi vị chua chát ngập tràn trong suy nghĩ, cô gái 17 tuổi – Tiêu Hà Hà cô gần như cảm nhận được cái nhìn đầy mỉa mai của nữ bác sĩ trung niên kia, chắc chắn cô ấy nghĩ rằng cô là một cô gái yêu chuộng hư vinh.
Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Đây là lần đầu tiên Tiêu Hà Hà cởi đồ trước mặt người khác may đây là bác sĩ.

Ánh sáng chói chang chiếu xuyên qua bức rèm của phòng khám, chói lòa đến mức làm người ta không thể mở mắt ra được. Nhưng trái tim cô lại một màu u tối, vì cô đã chấp nhận một công việc bị xã hội này khinh miệt -làm người đẻ mướn.

Cô chỉ mới 17 tuổi. Bác sĩ đã kiểm tra cho cô một lúc, sau đó, Tiêu Hà Hà nghe cô ấy nói với giọng lạnh lùng: “Xong rồi!”

Tiêu Hà Hà thở một hơi thật dài. Ải này cuối cùng cũng qua, qua được ải này, cô sẽ có thể nhận được một nửa số tiền đó.

Cô có một khuôn mặt trắng nõn nà, mái tóc đen xõa sau lưng, chiếc áo phông lớn che phủ đôi vai mảnh mai của cô. vẻ ngoài yếu ớt, trông gầy gò và bất lực.

Một người đàn ông mặc vest đang đứng chờ ở cửa, nhìn thấy Tiêu Hà Hà đang được bác sĩ dẫn ra, anh ta liếc nhìn cô, khẽ hỏi: “Bác sĩ Lý, kết quả kiểm tra thế nào?”

“Anh Mao yên tâm, vẫn còn zin, không bị bệnh gì!” Bác sĩ Lý không hề né tránh, thẳng thắn nói.

Hai má của Tiêu Hà Hà lập tức đỏ au, không dám nhìn người đàn ông trước mặt. Cô chỉ biết ông ta là người đại diện cho người muốn nhờ cô làm người đẻ mướn, còn cụ thể người đó trông như thế nào, Tiêu Hà Hà không hề biết, Người đó cao hay lùn, mập hay ốm, cô đều không biết. Cô chỉ biết rằng người đó ra giá 5 triệu để tìm một người đẻ mướn. Không nghi ngờ gì, đó là một nhân vật bí ẩn.

“Cô Tiêu, đi thôi!” Mao Chi Ngôn nói vài lời với bác sĩ Lý rồi dẫn Tiêu Hà Hà lên một chiếc xe, sau đó xe chạy về hướng biệt thự trên núi Thanh Vân.

“Cô Tiêu, bắt đầu từ hôm nay đến trước khi mang thai, để đảm bảo nguồn gốc của đứa bé, người thuê dặn cô không được rời khỏi biệt thự nửa bước. Đến sau khi mang thai, người thuê sẽ trả cho cô một khoản chi phí đáng kể, cô Tiêu không cần lo lắng cho bệnh tình của em trai mình nữa. số tiền đó sẽ vào tài khoản trong hôm nay.”

Tiêu Hà Hà thở dài: “Tôi… nếu không được ra ngoài, vậy tôi có thể gọi điện thoại không?”

“Tất nhiên là được!” Mao Chi Ngôn nói với thái độ dịu dàng. “Cô Tiêu, không phải chúng tôi muốn hạn chế tự do của cô, nhưng người thuê đã bỏ ra một khoản chi phí cao như vậy, tất nhiên cô phải chịu trách nhiệm với người thuê rồi, có phải không?”

“ừm!” Bàn tay nhỏ bé của Tiêu Hà Hà bắt tay ông ta.