Sủng vợ lên trời

Sủng vợ lên trời

Thể loại:

Ngôn Tình, Tất cả

Trạng thái:

Đang cập nhật

Lượt xem:

455364
HOT

Sủng vợ lên trời

Đánh giá: 8.5/10 từ 17 lượt
Đọc truyện sủng vợ lên trời Đường Ngọc Sở - Thanh Thanh Khâm Tử

“Tổng giám đốc Lục, vừa nãy ngài nói muốn kết hôn, không biết tôi thì có thể không?” Bị phản bội, Đường Ngọc Sở theo nhu cầu tìm đến tổ chức kết hôn xa lạ. Ngờ đâu cuộc hôn nhân này lại là bước ngoặt cả đời cô, con đường trước mắt không biết sống chết, là một cuộc đau thấu tâm, hay là ngọt ngào chân chính, hoặc là cô.

Trích
Đường Ngọc Sở đứng sững như trời trồng, cô không sao ngờ được người phụ nữ đang quấn lấy chồng chưa cưới của mình lại chính là chị gái của mình.

Nước mắt trào ra, Đường Ngọc Sở cắn môi, tâm trạng vừa xấu hổ vừa tức giận.

Cô thật khờ!

Năm phút trước, Bùi Hằng Phúc gởi tin nhắn cho cô nói anh ta đang rất nôn nóng muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc áo cưới của cô nên cô không chút nghĩ ngợi liền chạy xuống lầu chờ anh ta. Nhưng hiện tại, chiếc áo cưới trên người cô đã trở thành trò cười lớn nhất.

Ngay lập tức, Đường Ngọc Sở liền hiểu rõ tin nhắn kia là do Cố Ngọc Lam gởi cho cô, muốn cô nhìn thấy cảnh tượng này để ra oai.

Người phụ nữ kia và mẹ của cô ta cướp ba cô đi còn chưa đủ bây giờ đến cả chồng sắp cưới của cô, họ cũng không tha.

Nhưng chuyện khiến Đường Ngọc Sở thất vọng nhất chính là Bùi Hằng Phúc lại phản bội cô.

Anh ta biết rõ cô cực kỳ ghét Cố Ngọc Lam nhưng lại bắt tay với cô ta đâm sau lưng cô một dao.

Đường Ngọc Sở cảm thấy bản thân đang mơ một cơn ác mộng, sợ bản thân sẽ không thể khống chế được mà làm ra chuyện mất lý trí cho nên cô đành nhanh chóng rời khỏi nơi đó trong tâm trạng rối bời trước khi Bùi Hằng Phúc phát hiện ra mình.

Không lâu sau Cố Ngọc Lam gọi điện thoại tới, giọng nói tràn ngập sự khoái trá và khiêu khích: “Em gái thân yêu của chị, em đã thấy hết rồi chứ? Người mà Bùi Hằng Phúc yêu luôn là chị vì thế anh ấy sẽ không kết hôn với em đâu. Hơn nữa chị cũng không thể nào để cho anh ấy kết hôn với em, anh ấy là của chị, em hãy ngừng hy vọng đi!”

Suốt cả buổi chiều Đường Ngọc Sở đi trên đường như kẻ mất hồn. Cô kéo lê chiếc áo cưới, nước mắt nhạt nhòa, hoàn toàn dửng dưng với ánh mắt của những người qua đường đang đổ dồn về phía mình.

Lúc đi ngang qua một câu lạc bộ, cô bước vào trong gọi rất nhiều rượu, vừa uống vừa khóc lóc thảm thiết, muốn mượn rượu để làm đầu óc tê dại.